Hà nội 7x Homepage
  Trang chủ Trang chủ  Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm diễn đàn   Calendar   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Ngâm thơ

 Trả lời Trả lời
Tác giả
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chon chủ đề Tùy chon chủ đề
tvt_gauloise View Drop Down
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
Avatar

Ngày tham gia: 13 Aug 2008
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 7113
  Quote tvt_gauloise Quote  Trả lờiTrả lời bullet Chủ đề: Ngâm thơ
    Ngày gửi: 24 Jan 2009 lúc 6:57pm

Tiếng thơ ngâm bậc nhất nhì Hà Thành

NSƯT Trần Thị Tuyết thời trẻ.

Qua làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, người yêu “Tiếng thơ” đã từng thưởng thức nhiều giọng ngâm tuyệt vời làm thổn thức tâm hồn vào mỗi đêm cuối tuần, dường như là những khoảnh khắc mình sống với mình thôi. đó là một Châu Loan mặn mà xứ Huế, một Linh Nhâm hùng tráng thép gang, một Kim Cúc vui tươi chất lính...

Nhưng có lẽ một giọng thơ ngâm chiếm được sự yêu mến và ngưỡng mộ hơn cả, đọng lại sâu lắng trong tâm hồn nhiều thế hệ thính giả suốt từ những năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước cho tới nay, đó là người con gái Hà Nội mang cái tên giản dị: Trần Thị Tuyết. Chị sinh ra như để cho “Tiếng thơ”, và “Tiếng thơ” là cả cuộc đời người nghệ sĩ đa đoan mà tài hoa ấy...

Như một cơ duyên tiền định

Bà Nguyễn Thị Phúc vốn là đào nương nhan sắc đằm thắm, đa tài, một thời vang bóng. Những tao nhân mặc khách mê đắm ca trù của Hà Nội xưa không ai là không biết tiếng.

Bà cùng nghệ nhân lừng danh Quách Thị Hồ là những nghệ sĩ được mời đến phòng thu thanh 58 phố Quán Sứ Hà Nội cộng tác với Đài Tiếng nói Việt Nam bộ môn hát ca trù và ngâm thơ ngay sau những năm đầu ta về tiếp quản thủ đô. Giọng ngâm thơ đặc sắc của bà Phúc hớp hồn bao người, khiến ngay cả người nhà đài cũng phải ngưỡng mộ.

Một ngày sau buổi thu thơ, thi sĩ người Nam Bộ Hoàng Tấn (nghệ danh Hồ Tăng ấn) chợt hỏi: “Chị ngâm thơ hay như vậy, thế nhà có đứa con nào theo nghề mẹ không?”. Theo nghề ư? Bà Phúc lặng người mấy phút. Cũng vì theo nghiệp cầm ca mà đời bà “hồng nhan bạc phận”, bà đã thề, thà cực mấy cũng không cho con cái theo cái nghề “xướng ca vô loài” bạc bẽo này.

Người chồng bà thương yêu kính trọng hết mực, ông Trần Văn Thơm,  sếp  của Ga Hàng Cỏ, một công chức tầng lớp cao sang ở Hà Nội, cũng vì mê đắm giọng hát vàng của cô đào Phúc mà kết ngãi, nhưng rồi vì không môn đăng hộ đối đành phụ tình.

Thiếu phụ trẻ đẹp ấy phải ẵm con về bên ngoại cam chịu lẻ bóng, nỗi đau vò xé cõi lòng, cạn khô nước mắt tủi phận. Nay bỗng dưng có người hỏi con cái có ai theo nghiệp mẹ, bà Phúc lặng người đi, giọng xa xót: “Cuộc đời ca ngâm của tôi đã đủ khổ rồi, tôi không muốn con tôi lại theo nghề này”.

Nhưng không hiểu sao bà lại buột miệng nói thêm: “Cũng có một cô, nhưng chỉ biết... ngâm nga vớ vẩn thôi. Tôi cho nó ở nhà làm máy may, đan thuê kiếm sống qua ngày”. “Thì bà cứ cho cô ấy đến đây thử xem”.

Lời chân tình của người phụ trách “Tiếng thơ” lúc đó không ngờ quyết định “vận mạng” cuộc đời của người nghệ sĩ ngâm thơ lừng danh của đất nước sau này- nghệ sĩ Trần Thị Tuyết. Đấy là một ngày đầu thu năm 1960, Trần Thị Tuyết đã bước vào tuổi ba mươi.

Ba mươi tuổi nhưng vóc người bé nhỏ nên trông chị trẻ hơn tuổi nhiều. Đặc biệt giọng ngâm vang lảnh làm sao, truyền cảm làm sao. Lần đầu tiên được nghe một giọng Bắc “xịn” đến thế, nghệ sĩ Hoàng Tấn hồn hậu cười rung cả tẩu thuốc luôn ngậm trên môi, tự thưởng cho phát hiện mới lạ của mình.

Giọng gốc Hà Nội, tròn vành rõ chữ, chuẩn  mực, không hề pha tạp! Vì Tuyết là con nhà nòi. Quê nội ở Bắc Ninh, thấm đẫm tâm hồn Kinh Bắc  mướt mát  làn dân ca quan họ tình tứ lãng mạn, duyên dáng mặn mà... Cha ruột sinh ra ở đất Thăng Long ngàn năm văn vật. Bà ngoại và mẹ chính gốc Hà thành. Tất cả “cộng hưởng” sinh ra tiếng thơ tuyệt vời Trần Thị Tuyết.

Ngay buổi đầu vào phòng thu thanh, Trần Thị Tuyết trong nỗi cảm xúc tràn đầy đã “xuất thần” cả một sêri những thi phẩm cổ điển: Thơ Nguyễn Trãi, Lê Thánh Tông, rồi “Kiều”, “Chinh phụ ngâm” đến Nguyễn Khuyến, Tản Đà, Bà Huyện Thanh Quan, Cao Bá Quát, Chu Mạnh Trinh, Nguyễn Công Trứ...

Các thể thơ tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, lục bát được ngân lên theo các làn điệu sa mạc, bồng mạc, ca trù... Mỗi làn điệu thích ứng với từng bài thơ, thể thơ.

Có buổi, hai mẹ con chị Tuyết cùng thể hiện những bài thơ cổ. Những bài thơ Đường nổi tiếng của Đỗ Phủ, Lý Bạch... đặc  biệt là tập “Nhật ký trong tù” của Bác Hồ. Bà Phúc ngâm tiếng Hán trước, cô con gái ngâm bản dịch tiếng Việt.

Chao ôi, được tận mắt xem hai mẹ con nghệ sĩ tài hoa nức tiếng này trình diễn, được nghe cùng lúc hai giọng ngâm tuyệt vời cất lên du dương trong tiếng đàn bầu, tiếng sáo tiếng tiêu như dụ dẫn ta đến chốn bồng lai tiên cảnh, bảng lảng khói sương mộng  mơ... mới thấy hết sự cao vời tuyệt đỉnh của hồn thơ, của “Tiếng thơ”...--PageBreak--

Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta !

Có lẽ Trần Thị Tuyết là một trong số những nữ nghệ sĩ được gặp Bác Hồ nhiều nhất.  Lần đầu tiên chị được gặp Bác là năm 1962, khi theo một đoàn văn công vào Phủ Chủ tịch biểu diễn. Hôm đó Trần Thị Tuyết ngâm bài thơ “Sáng tháng năm” của nhà thơ Tố Hữu.

Nghe xong Bác cầm một bông hoa hồng lên tận nơi tặng chị. Bác hỏi tên và khen chị ngâm thơ hay. Từ đấy nhiều lần Bác cho gọi nữ nghệ sĩ vào ngâm thơ cho Bác nghe. Một lần khi nghe xong, Bác bảo chị ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh rồi thân mật hỏi: “Thế cháu bé bị liệt chân của cháu nay thế nào rồi?”.

Chị hết sức ngạc nhiên không hiểu vì sao Bác lại biết hoàn cảnh của mình, lặng người vì cảm động không thốt nên lời. Bác nói: “Liệu cháu bé ấy có đi học được không? Cháu phải tìm mọi cách cho nó học, không được để nó vì tàn tật mà thất học đấy!”.

Lời Bác dặn đã thôi thúc hai vợ chồng chị vượt qua mọi khó khăn nuôi con thành người. Bé Khánh bị bệnh bại liệt hồi nào, nay đã là một kỹ sư xuất sắc ngành công nghệ thông tin ở thành phố Hồ Chí Minh.

Trần Thị Tuyết không chỉ ngâm thơ cho Bác nghe, chị còn là nghệ sĩ có vinh dự được ngâm những bài thơ chúc Tết của Hồ Chủ tịch mỗi độ Xuân về, vào khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng. Trần Thị Tuyết nhớ mãi cảm xúc trào dâng đến lạ lùng khi ngâm bài thơ chúc Xuân năm ấy của Bác:

Năm qua thắng lợi vẻ vang

Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to

Vì Độc lập! Vì Tự do!

Đánh cho Mỹ cút,  đánh cho ngụy nhào

Tiến lên! Chiến sĩ, đồng bào

Bắc Nam sum họp, Xuân nào vui hơn!

Giao thừa năm ấy, sau lời thơ chúc Tết của Bác, đến giọng ngâm thơ của Trần Thị Tuyết cất lên, tiếp đó là bản hùng ca do các nhạc sĩ phổ thơ Xuân của Bác hùng tráng vang vọng trên làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam truyền đi suốt từ Bắc vào Nam, tới mọi chiến trường, như một lời hiệu triệu, một hồi kèn xung trận vang động núi sông với niềm tin tất thắng! Trần Thị Tuyết không ngờ đấy là lần cuối cùng chị được ngâm thơ chúc Tết của Bác.

Đâu chỉ là do trời phú!

Chúng tôi cùng làm việc với nghệ sĩ Trần Thị Tuyết ở Ban Văn nghệ Đài Tiếng nói Việt Nam suốt từ năm 1970 cho tới sau này. Mặc dù đã thành danh nhưng mỗi lần vào phòng thu thơ, chị  bao giờ cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ từng thi phẩm, có khi thuộc cả bài thơ dài, có điều gì chưa thật  rõ, chị không ngại ngần hỏi biên tập viên là những nhà thơ giải thích thêm. Cốt lõi là phải cảm được hồn thơ.

Có hiểu hồn thơ mới có thể cất lên thành khúc ngâm truyền cảm, lay động lòng người. Kỹ năng ư? Phải do chính mình tìm hiểu, tạo ra. Bài thơ này hợp với thể ngâm nào, bồng mạc hay sa mạc, có khi là một giai điệu do nghệ sĩ cảm thụ mà sáng tạo.

Câu nào ngân lên, đoạn trầm đoạn bổng là đâu, ngắt câu nhả chữ, luyến láy ở đâu... Chị luôn có cây bút chì là vật bất ly thân, dùng để đánh dấu trên trang thơ những ký hiệu cần thiết khi thể hiện. Trước khi vào phòng thu, chị bao giờ cũng ngâm nga đôi ba lần, tự nghe, tự ngẫm, có khi nhờ người khác nghe thử cho ý kiến, chọn lựa cách ngâm hiệu quả nhất (những thao tác nghề nghiệp tưởng chừng đơn giản ấy, tôi lại hiếm gặp ở những diễn viên ngâm thơ bây giờ, trước khi vào phòng thu thơ, càng lạ lùng hơn khi họ chuẩn bị bước ra sân khấu ngâm thơ cho hàng ngàn khán giả thưởng thức.

Họ ỷ vào giọng “trời cho” của mình mà véo von chẳng khác nào... hát thơ!). Ngay nhà thơ Tố Hữu, một người được coi là khó tính với nghệ thuật ngâm thơ, nhưng mỗi lần chị Tuyết nhận ngâm những bài thơ của ông, ông đều nói: “Tôi tin tưởng ở cô. Cô là người hiểu được ý tứ, tình cảm của tác giả”.

Thời gian thường làm phôi pha tài năng nghệ sĩ, nhất là đối với nghệ sĩ biểu diễn. Nhưng lạ kỳ thay là Trần Thị Tuyết. Sau thời gian bị bệnh trầm cảm bởi bao nỗi đa đoan sự đời, năm 1994, giọng chị như... hồi xuân.

Qua tuổi 60, sang tuổi 70 tiếng thơ vẫn lanh lảnh như thuở nào. Mới đây chị tham dự Ngày Thơ Việt Nam ở một tỉnh miền Đông Nam Bộ, mọi người thực sự ngạc nhiên khi chị cất giọng ngâm bài thơ “Nguyên tiêu” của Bác Hồ, nguyên bản tiếng Hán và  bản dịch thơ tiếng Việt của Xuân Thủy.

Và để thỏa lòng của những cán bộ cách mạng lão thành của bưng biền Đồng Tháp Mười, của những người miền  Bắc, người Hà Nội xa quê, Trần Thị Tuyết đã ngâm những  bài thơ đi cùng năm tháng: Thơ Hồ Chủ tịch, thơ Tố Hữu, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính, Vũ Cao...

Mọi người xúc động nghẹn ngào và sửng sốt, chao ôi, không khác nào giọng ngâm trên đài phát thanh hơn 40 năm trước, trong vắt, lanh lảnh, rất Hà Nội. Trần Thị Tuyết đấy, dung dị trong bộ áo dài màu mận chín, mái tóc bạc trắng, mà sao ánh mắt vẫn lấp lánh, mà sao tiếng thơ vẫn như ngày xưa. Thật kỳ diệu. Không ai có thể ngờ...

Giới chuyên môn đánh giá NSƯT Trần Thị Tuyết là gạch nối giữa thế hệ nghệ sĩ như Quách Thị Hồ, Nguyễn Thị Phúc... với lớp nghệ sĩ trẻ hôm nay. Còn đông đảo thính giả cả nước yêu “Tiếng thơ” gần nửa thế kỷ qua thì gọi chị một cách trìu mến: Nghệ sĩ của Nhân dân! Vâng, đích thực là nghệ sĩ của Nhân dân!

ST
(ƠvO)Need You Now(°v°)

Back to Top
tvt_gauloise View Drop Down
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
Avatar

Ngày tham gia: 13 Aug 2008
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 7113
  Quote tvt_gauloise Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 06 Jun 2010 lúc 11:11am
 
Trần Thị Tuyết - Tiếng ngâm bậc nhất Hà thành
Thứ 3, 06/04/2010 - 14:48

Có một nghệ danh, một giọng ngâm chiếm được sự yêu mến và ngưỡng mộ của thính giả Đài TNVN suốt từ thập niên 60 của thế kỷ trước tới nay, đó là người con gái Hà Nội Trần Thị Tuyết.

Cơ duyên tiền định

Bà Trần Thị Tuyết vốn là con gái của bà Nguyễn Thị Phúc, một đào nương ca trù, nhan sắc đằm thắm, đa tài vang bóng một thời của Hà Nội. 30 tuổi, lần đầu tiên cùng mẹ đến phòng thu của Đài TNVN, bà đã chinh phục được mọi người bởi giọng ngâm du dương trong tiếng đàn bầu, tiếng sáo như dụ người nghe đến chốn bồng lai tiên cảnh, bảng lảng khói sương mộng ảo... Trong thời gian làm ở Đài TNVN, hạnh phúc lớn nhất của nghệ sĩ Trần Thị Tuyết là nhiều lần được gặp Bác Hồ. Chị gặp Bác lần đầu tiên vào năm 1962, khi chị theo một đoàn văn công vào Phủ Chủ tịch biểu diễn. Hôm đó, chị ngâm bài thơ “Sáng tháng Năm” của nhà thơ Tố Hữu. Nghe xong, Bác cầm một bông hoa hồng tặng và khen chị ngâm thơ hay. Từ đấy về sau, thi thoảng Bác lại cho gọi chị vào ngâm thơ cho Bác nghe.

Một lần, khi nghe xong bài thơ, Bác ngồi bên cạnh chị thân mật hỏi: “Cháu bé bị liệt chân của cháu nay thế nào rồi? Liệu cháu bé có đi học được không? Cháu phải tìm mọi cách cho cháu bé được học, đừng để cháu thất học đấy!”. Nghe những lời hỏi thăm chân thành của Bác, chị lặng đi không nói lên lời. Lời Bác dặn đã tiếp thêm nghị lực giúp vợ chồng chị vượt qua mọi khó khăn nuôi con thành người. Bé Khánh bị bệnh bại liệt hồi nào, nay đã là một kĩ thuật viên xuất sắc ngành công nghệ thông tin ở TP. Hồ Chí Minh, đã cho anh chị những đứa cháu nội thông minh, xinh đẹp.

Trần Thị Tuyết không chỉ ngâm thơ cho Bác nghe, chị còn là nghệ sĩ duy nhất ngâm những bài thơ chúc Tết của Hồ Chủ tịch mỗi độ Xuân về. Chị nhớ mãi cảm xúc trào dâng khi ngâm bài thơ chúc Tết Xuân Kỷ Dậu (1969) của Bác: Năm qua thắng lợi vẻ vang/Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to/Vì độc lập!Vì tự do/Đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào/Tiến lên! Chiến sĩ, đồng bào/Bắc Nam sum họp, Xuân nào vui hơn!

Giao thừa năm ấy, sau lời thơ chúc Tết của Bác, đến giọng ngâm thơ của Trần Thị Tuyết, tiếp đó là bản hùng ca do các nhạc sĩ phổ thơ xuân của Bác vang vọng trên làn sóng Đài TNVN truyền đi suốt từ Bắc vào Nam, tới mọi chiến trường, đến với đồng bào chiến sĩ ta, như một lời hiệu triệu, một hồi kèn xung trận vang động núi sông với niềm tin tất thắng! Trần Thị Tuyết không ngờ đấy là lần cuối cùng chị được ngâm thơ chúc Tết của Bác vào thời điểm giao thừa.

Đâu chỉ do trời phú

Giọng Trần Thị Tuyết đúng là cha mẹ cho, nhưng tài năng nghệ sĩ ngâm thơ đâu chỉ do trời phú. Làm việc với chị ở Ban Văn nghệ Đài TNVN suốt từ năm 1970 cho tới sau này, tôi hiểu chị đã khổ công như thế nào. Cho đến lúc nổi tiếng, mỗi lần vào phòng thu, bao giờ chị cũng dành thời gian nghiên cứu kĩ từng thi phẩm, có khi thuộc cả bài thơ dài, có điều gì chưa rõ, chị không ngại ngần hỏi BTV là những nhà thơ để được giải thích thêm.

Chị quan niệm, muốn thể hiện đúng tinh thần bài thơ, phải hiểu tác giả định nói gì, hiểu âm điệu, nhạc điệu của bài thơ để thấu hiểu hồn thơ. Cốt lõi là phải cảm được hồn thơ. Có hiểu hồn thơ mới có thể cất lên thành khúc ngâm truyền cảm, lay động lòng người. Kỹ năng ngâm thơ phải do chính mình tìm hiểu, tạo ra. Bài thơ này hợp với thể ngâm nào? Câu nào ngân lên, đoạn trầm đoạn bổng là đâu? Ngắt câu nhả chữ, luyến láy ở đâu...? Chị luôn có cây bút chì dùng để đánh dấu trên trang thơ những ký hiệu cần thiết khi thể hiện.

Trước khi vào phòng thu, bao giờ chị cũng ngâm nga đôi ba lần, tự nghe, tự ngẫm, có khi nhờ người khác nghe thử cho ý kiến, chọn lựa cách ngâm hiệu quả nhất. Thực sự cầu thị, không hề tự ái chuyên môn, không mếch lòng trước các nhận xét. Ngay nhà thơ Tố Hữu, một người được coi là khó tính với nghệ thuật ngâm thơ, nhưng mỗi lần chị Tuyết nhận ngâm những bài thơ của mình đều nói: “Tôi tin tưởng ở cô. Cô là người hiểu được ý tứ, tình cảm của tác giả, đã tìm ra giọng ngâm phù hợp với hồn thơ nhất, sâu sắc nhất, hay nhất. Tôi hài lòng lắm. Cảm ơn cô Tuyết nhiều...”.

Nay nghệ sĩ Trần Thị Tuyết đã bước sang tuổi 70 nhưng tiếng thơ vẫn lanh lảnh như thuở nào. Mới đây, chị tham dự Ngày Thơ Việt Nam ở một tỉnh miền Đông Nam bộ, khi chị cất giọng ngâm bài thơ Nguyên tiêu của Bác Hồ, rồi thơ Tố Hữu, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính, Vũ Cao... giọng ngâm của chị vẫn trong vắt, lanh lảnh, rất Hà Nội.

Giới chuyên môn đánh giá Nghệ sĩ ưu tú Trần Thị Tuyết là gạch nối giữa thế hệ nghệ sĩ như Quách Thị Hồ, Nguyễn Thị Phúc... với lớp nghệ sĩ trẻ hôm nay. Còn đông đảo thính giả cả nước yêu Tiếng thơ gần nửa thế kỷ qua thì gọi chị một cách trìu mến: Nghệ sĩ của nhân dân.

Giờ đây, chị cùng gia đình sống trong căn nhà nhỏ, hẻm nhỏ đường Hồ Văn Huê, quận Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh. Chị vẫn tham gia CLB Thơ của thành phố, ngâm thơ trong những ngày hội lớn… Sống xa Thủ đô nhưng không lúc nào chị nguôi ngoai nỗi nhớ Hà Nội. Những lúc ấy, chị lại ngâm những bài thơ về Hà Nội.

Nguồn tin: Theo TT&VH
(ƠvO)Need You Now(°v°)

Back to Top
tvt_gauloise View Drop Down
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
Avatar

Ngày tham gia: 13 Aug 2008
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 7113
  Quote tvt_gauloise Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 06 Jun 2010 lúc 11:32am
 

Chúc tết Bác, ngâm thơ Bác

Buổi sáng đầu giờ làm việc, một ngày giáp Tết nǎm Â't Tỵ (1965). Tôi được lệnh theo xe thu thanh của đài Tiếng nói Việt Nam và phủ Chủ tịch công tác. Hôm ấy, trời không rét lắm, nhưng sao người tôi cứ run lên, trống ngực đánh thình thình, mặc dầu tôi đã mặc chiếc áo "vét" dầy rất ấm.

Đã sáu giờ. Điện trong vườn phủ Chủ tịch cũng vừa tắt. Những hàng nhãn thẳng tắp, những cây tùng và những cành thiên tuế dọc theo lối sỏi, những chậu hồng trắng bên thềm nhà đã khoác một màu xanh mới! Chúng tôi nhanh chân lần theo bậc thềm đến chờ ở nhà khách.

Trong đoàn, các đồng chí cử tôi mang hoa mừng tuổi Hồ Chủ tịch. Tôi vừa mừng vừa lo. Đời tôi có bao giờ được diễm phúc lớn lao như thế này? Đồng chí ở vǎn phòng Bác đứng trước. Tôi cùng các đồng chí khác đứng thành hàng ở bên trong. Tôi đã sắp sẵn những lời chúc Bác, nhẩm đi nhẩm lại như thuở nhỏ còn đi học vỡ lòng. Các đồng chí dặn tôi cứ bình tĩnh. Kìa, Bác đã đến. Chúng tôi chạy ùa ra đón Bác. Bác khỏe mạnh, vẻ mặt hồng hào, quắc thước trong bộ kaki quen thuộc. Chân Bác bước thoǎn thoắt từ thềm đi lên, với đôi dép lốp giản dị. Tôi đang vội vã sửa lại nếp áp và bó hoa để dâng lên chúc Bác nǎm mới thì Bác đã đến gần chúng tôi.

Tôi chưa kịp nói: "Thưa Bác" thì Bác đã đưa tay lên rồi:
- Nǎm mới Bác mừng các cháu khỏe!
Tôi sững sờ líu cả giọng:
Thưa Bác nhân dịp nǎm mới, chúng cháu ở Đài Tiếng nói Việt Nam lên mừng Bác mạnh khỏe, sống lâu muôn tuổi.
Bác nhìn những bông hoa mà tôi dâng lên Bác. Bác lại hỏi:
- Lại tặng hoa à? Bác nhận lấy hoa, và ngay lúc đó Bác trao lại cho tôi, Bác nói:
Bác gởi tặng lại cô chú ở Đài về cắm lọ cho vui mấy ngày Tết.
Trước đó tôi cũng đã nghe được nhiều chuyện về Bác, biết Bác không ưa nghi thức. Nhưng tôi thật không ngờ Bác thật giản dị đến như thế.

Tôi đã trấn tĩnh lại và bạo dạn hơn. Bác như một người cha hiền từ và đôn hậu quá?
Sau đó Bác vào phòng. Bác bảo chúng tôi ngồi, chúng tôi còn chần chừ chưa biết ngồi đâu. Bác chỉ ghế cho từng người ngồi xuống quanh Bác không phân biệt ngôi thứ giám đốc, nhân viên gì cả. Bác hỏi chúng tôi về công việc làm ǎn, học tập, những tiến bộ, khó khǎn trong công tác. Đồng chí cán bộ phụ trách báo cáo với Bác từng việc và không dám kéo dài thì giờ của Bác, đồng chí xin phép Bác cho được thu lời chúc mừng nǎm mới của Bác để phát lên đài trong đêm giao thừa cho đồng bào miền Nam, đồng bào cả nước và kiều bào ở nước ngoài nghe. Bác gật đầu:
- Các chú đã chuẩn bị xong chưa?
- Thưa Bác xong rồi ạ!
Thế là đồng chí thư ký của Bác trình Bác tấm thiếp màu hồng có in hình quốc huy hai bông lúa trên bánh xe và ngôi sao vàng rất đẹp, dưới là lời chúc Tết của Bác. Bác mở túi áo lấy đôi kính lão.
Chúng tôi nín thở nghe tiếng Bác chậm rãi, dõng dạc trước máy ghi âm.
"Đồng bào thân mến!
Nhân dịp nǎm mới, tôi gởi lời chúc mừng thân ái nhất đến toàn thể đồng bào miền Bắc và miền Nam, toàn thể chiến sĩ và cán bộ, đến các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng, đến kiều bào ta ở nước ngoài.
Tôi thay mặt đồng bào ta gởi lời chúc mừng tốt lành đến nhân dân các nước anh em trong phe Xã hội Chủ nghĩa, nhân dân các nước trên thế giới, đặc biệt là các bạn A' Phi, Mỹ La tinh.
Sau đây có vài vần thơ nôm na chúc đồng bào nǎm mới.
Bác dừng lại một lúc hỏi chúng tôi:
Bác đọc như thế nghe có rõ có được không?
- Thưa Bác rất tốt, rất rõ ạ.
Chúng tôi rất mừng tiếng Bác khỏe, tròn và rất ấm. Bác lấy giọng, đọc tiếp những câu thơ sau: 

Chào mừng Â't Tỵ xuân nǎm mới,
Nhà nước ta vừa tuổi hai mươi
Miền Bắc xây dựng đời sống mới vui tươi
Miền Nam kháng chiến ngày càng tiến tới.
Đồng bào hai miền thi đua sôi nổi,
Đấu tranh anh dũng, cả nước một lòng.
Chủ nghĩa xã hội nhất định thắng lợi,
Hòa bình thống nhất ắt hẳn thành công.

Nghe Bác đọc xong, tiếng Bác sang sảng, giọng Bác ấm áp lòng chúng tôi phấn chấn lạ thường. Đêm giao thừa, đồng bào cả nước, nhất là chiến sĩ đồng bào miền Nam anh dũng sẽ được nghe tiếng nói của Bác Hồ truyền đi chúc Tết, thật còn gì hạnh phúc bằng. Tôi cứ tưởng tượng lúc ấy đồng bào miền Nam sẽ đốt hương trầm, hướng cả về đồng bào miền Bắc, để nghe lời Bác.
Chúng tôi thu tiếng nói của Bác vừa xong, Bác quay về phía tôi bảo:
- Cháu Tuyết ngâm lại cho mọi người nghe đi.
Thật là vinh dự quá bất ngờ. Nhưng tôi cũng lo lắm.
Ngâm trong phòng thu kín thì dễ, lại có đàn tranh, đàn nguyệt, đàn mười sáu dây đệm đưa giọng ngân vang, giờ đây lại ngâm thơ trước Bác, tôi rất hồi hộp? Làm sao diễn đạt được chất thép, chất hào hùng trong thơ Bác. Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong phút giây, tôi mạnh dạn cất giọng ngâm.
Nghe xong, Bác vỗ tay và nói:
- Cháu ngâm được đấy, nhưng cháu phải khiêm tốn và cố gắng rèn luyện thêm, để khi ngâm cho nhân dân nghe hay hơn nữa.
Nói rồi Bác đứng lên cầm những bông hồng bạch để ở đĩa trang trí trên bàn, tặng chúng tôi mỗi người một bông. Chúng tôi sung sướng quá? Đồng chí thư ký của Bác Hồ còn cho chúng tôi biết đấy là hoa trong vườn Bác, do tay Bác trồng và ngày ngày Bác tưới.
Bác lại gọi các đồng chí phục vụ mang kẹo ra và cho chúng tôi chụp ảnh chung với Bác.
Những nǎm gần đây, tôi cũng có dịp được ngâm thơ Bác.

Tôi thường thích ngâm những bài thơ trong "Nhật ký trong tù" Tôi ngâm say sưa những bài thơ của Bác. Những bài thơ đầy tinh thần lạc quan ấy, mỗi lần ngâm là mỗi lần giúp tôi có thêm nghị lực. Đấy là những bản anh hùng ca của một chiến sĩ đấu tranh cho tự do:

Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.
Người ngắm trǎng soi ngoài cửa sổ,
Trǎng dòm khe cửa ngắm nhà thơ.
Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp,
Mây, gió, trǎng, hoa, tuyết núi, sông.
Nay ở trong thơ nên có thép,
Nhà thơ cũng phải biết xung phong.

Gần đây những bài thơ của các nhà thơ viết về Bác, tôi ngâm có phần tiến bộ hơn trước. Chính niềm nhớ thương Bác đã giúp cho tôi thêm nghị lực để có đóng góp mới. Tôi nguyện luôn vâng lời Bác dạy. Do đó tôi phải cố gắng dìu dắt thêm nhiều giọng ngâm trẻ có trình độ nghệ thuật cao hơn tôi để đời đời chúng tôi được ngâm thơ ca ngợi công đức Bác, ca ngợi Đảng thân yêu của chúng ta, ca ngợi nhân dân ta anh hùng.
 
(Ghi theo lời nữ diễn viên ngâm thơ Trần Thị Tuyết)
(ƠvO)Need You Now(°v°)

Back to Top
 Trả lời Trả lời

Chuyển tới Diễn đàn Quyền truy cập Diễn đàn View Drop Down



Trang được tải về trong 0.047 giây.